Home » Dịch Vụ Thám Tử Vũng Tàu » Người vợ ma (Phần 17)-Eva Yêu

Người vợ ma (Phần 17)-Eva Yêu


Vương run lên, như có một ai đã đâm mũi dao đến trái tim của anh. Câu nói của ông ta là mũi dao đó. Làm sao có thể, phải, có chết anh cũng không thể nào tưởng tượng ra Nguyên Thục lại tố cáo anh giết người. Trong khi cô ấy và anh…


Vương bị bắt vì tội giết hại vợ mình, tất cả mọi bằng chứng đều đẩy anh đến với tội danh đó. Nhưng anh vẫn nhất quyết nói rằng: Anh không giết cô ta. Trong trí nhớ của anh, anh chưa từng làm điều gì quá đáng với cô. Lúc nào cũng yêu chiều cô. Chỉ có một điều mà anh có thể chắc chắn: Đó là cô đã chết. Bị đâm mười nhát, ngay trong phòng ngủ.


Ngay trong khi Vương nghĩ rằng mình đang bị vu khống thì cũng là lúc điều đó xảy ra. Tại phòng giam, anh nhìn thấy vợ mình trở về.


Đón đọc phần 1 truyện dài kỳ: Người vợ ma vào 19h00 ngày 23/11 tại mục Eva Yêu.

Tôi đã lừa Ngọc Lan trong suốt những tháng ngày cô ấy còn sống trên đời. Tôi không biết cô ấy có nhận ra hay không, nhưng tôi đã rất cố gắng để che giấu nó. Tôi đối xử tốt với cô ấy hơn mức bình thường, cuộc hôn nhân của chúng tôi đi lên trông thấy. Tôi làm tất cả để có thể bù đắp cho Ngọc Lan. Lúc nào tôi cũng rất nhẹ nhàng với cô, nghe lời cô như một con chó trung thành.

Ngọc Lan dường như đã bị tôi đánh lừa. Cô ấy ngập chìm trong thứ hạnh phúc ảo mà tôi đã giăng ra. Tôi đưa cô ấy đi đến những nơi mà cả hai đã từng rất thích, đến quán cà phê mà tôi hay ngồi sáng tác và sáng tác tặng cô một bài thơ mùi mẫn. Tôi hôn cô nhiều hơn, nói yêu cô nhiều hơn. Tôi chiều theo tất cả những yêu cầu của Ngọc Lan không một chút suy nghĩ. Tôi đã làm cô tin tưởng tuyệt đối.

- Em không ngờ là em có thể lấy lại được trái tim của anh.

Tôi chỉ cười mỗi khi Ngọc Lan nói như vậy. Tôi vẫn đến chỗ của Nguyên Thục mỗi khi Ngọc Lan bảo tôi đi đâu đó. Cách tốt nhất để khiến Ngọc Lan không nghi ngờ chính là như vậy. Tôi không tự nhiên mà nói rằng tôi cần đi đâu đó, tôi cũng không bao giờ để mùi cỏ dại của Nguyên Thục ám lên người mình. Tôi luôn có một lọ nước hoa mini hương gỗ ấm ở bên mình. Khi rời chỗ Nguyên Thục, tôi sẽ tắm và xức nước hoa. Người tôi lúc nào cũng rất sạch sẽ như vậy.

- Nếu chị ấy mà phát hiện ra, anh nói xem chị có giết chúng ta không? – Nguyên Thục hay hỏi tôi những điều như vậy, cô ấy khơi lên trong tôi những nỗi sợ hãi, nhưng lại kích thích tôi làm ngược lại.

Tôi đã lạc lối trong cuộc đời mình.

Vào ngày giỗ mẹ, tôi lái xe về nhà. Bố tôi đã chuẩn bị cả một mâm cơm cúng và ngồi uống rượu chờ tôi. Dạo gần đây ông uống rượu rất nhiều, tôi cố khuyên nhưng không được. Bố con chúng tôi chẳng bao giờ khuyên nhan được điều gì.

Tôi thắp cho mẹ một nén nhang, sau đó lấy tiền ra lén cất vào trong túi quần của ông. Tôi vẫn làm thế mỗi khi về nhà, bởi nếu như đưa thẳng chắc ông sẽ nói tôi là một thằng cao ngạo. Bố luôn có những câu nói khiến tôi cảm thấy bị tổn thương.

- Con bé đó đã đến tìm tao.

Tôi đi ra, nhìn ông và đáp:

- Ai cơ ạ? Ngọc Lan?

- Không, là con bồ của mày đấy.

Tôi khựng lại, trong lòng tôi nổi lên những câu hỏi nhưng không dám thốt ra. Nguyên Thục luôn đến tìm một ai đó quanh tôi, để làm gì kia chứ?

- Nó cho tao tiền, nó kể về chuyện tình vụng trộm của chúng mày cho tao không một chút dè dặt.

Tôi im lặng, nuốt nước bọt như nuốt những xấu hổ của mình vào trong lòng. Bố tôi là một lão thành cách mạng, ông chúa ghét mấy việc vô liêm sỉ như thế này. Tôi có thể nghe thấy sự khinh miệt của ông qua lời nói.

nguoi vo ma (phan 17) - 1

Nguyên Thục hay hỏi tôi những điều như vậy, cô ấy khơi lên trong tôi những nỗi sợ hãi, nhưng lại kích thích tôi làm ngược lại. (Ảnh minh hoạ)

- Mày nên bỏ con bé già nua kia đi.

Tôi vẫn im lặng, đâu phải là tôi chưa bao giờ nghĩ đến điều này, nhưng tôi không có đủ dũng khí. Nếu ly hôn, lỗi lầm chính là của tôi. Là tôi đã dẫn đến cuộc ly hôn này. Tôi không muốn làm ai đau khổ.

- Bố thì hiểu cái gì chứ? Cô ta chỉ là người qua đường thôi. Con sẽ đi tìm và cho cô ta một trận.

Người bố nảy lên một cái, ông vừa bật ra một tiếng cười giễu cợt. Chắc chắn là ông sẽ không bao giờ tin lời tôi nói rồi. Giờ đây tôi chính là một thằng khốn nói dối giỏi nhất thế giới. Tôi có thể nói dối trong bất kỳ tình huống nào, vói tất cả mọi người mà không thấy ngượng miệng.

- Tao đã không thể dạy bảo được mày, đó là lỗi của tao. Nhưng lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tao khuyên mày, đừng làm gì khiến mẹ mày phải buồn. Bà ấy chết rồi, nhưng tao nghĩ bà vẫn biết đấy.

Tôi sợ hãi nhìn lên di ảnh của mình, khói hương nghi ngút chè mờ đôi mắt nhìn vô định của bà. Tôi không biết nữa, nhưng đó giống như một sự phán tội dành cho tôi. Tôi sẽ không thể che giấu chuyện này mãi được, rồi tôi sẽ phải nhận lấy một kết cuộc cho mình.

Nhưng tôi không biết là lúc nào.

- Cô ấy đã nói gì với bố thế? – Tôi hỏi – Cô ấy đã kể những gì?

- Mày sợ tao sẽ nói với con bé già nua kia hả?

- Không phải thế, con biết bố sẽ không làm vậy.

Chẳng hiểu tôi lấy ở đâu ra căn cứ để nói ra một điều đầy tin tưởng như vậy. Bố tôi đương nhiên có thể nói cho Ngọc Lan biết. Ông đâu có ưa gì tôi, cho dù tôi có là con một của ông đi chăng nữa.

- Đúng, tao sẽ không tố cáo mày. Nhưng tao chờ đợi mày sẽ sống như thế nào?

Tôi rời đi mà chẳng trả lời câu hỏi đó, tôi không thể trả lời được vì đó cũng là nỗi tò mò của tôi. Những ngày tháng sau, sẽ là những ngày tháng sống trong sợ hãi. Mà quả nhiên là vậy. Chỉ cần Ngọc Lan nhắc đến hai từ “ngoại tình” là tôi lại thấy gai hết sống lưng. Chỉ cần Ngọc Lan cầm trên tay chiếc áo vest của tôi là đứng im nhìn vào đó. Tôi luôn phải cố nhớ xem liệu trên quần áo của tôi còn dấu vết gì của Nguyên Thục hay không. Sự dằn vặt, nỗi sợ hãi bị phát giác tra tấn tôi mỗi ngày. Tôi không bao giờ dám ngủ quá sâu, vì tôi sợ mình sẽ gọi tên Nguyên Thục hoặc nói ra một điều gì đó không phải.

Vương dừng bút lại, anh ngẩng đầu lên khi thấy Chính đứng ngay trước mặt mình. Những vết rỗ trên khuôn mặt ông ẩn hiện trong ánh sáng, Vương không đoán ra được rồi đây số phận mình sẽ đi về đâu. Khi những chuyện trong quá khứ ùa về, và anh thấy trước kia mình đã sống dối trá như thế nào.

- Tôi xin lỗi, nhưng Nguyên Thục đã bị kẻ đó bắn.

Vương hốt hoảng, anh đặt bút xuống rồi đứng dậy, nhưng thật không may cho anh là hai cảnh sát vừa rồi đã trói cả chân và tay anh lại. Cú đứng bất ngờ đó khiến Vương ngã bật ra sau.

Chính chạy lại đỡ lấy Vương, ông cởi trói cho Vương. Cho dù anh ta có những hành động của khích, nhưng nhìn vào đám giấy mà Vương đã viết nãy giờ thì có thể nhận thấy anh ta đã bắt đầu chịu thành khẩn khai báo. Đúng là mọi tội lỗi của bản thân thì luôn rất khó để nói ra bằng lời.

- Cô ấy hiện giờ sao rồi? – Vương hỏi – Cô ấy bị thương có nặng không? Tôi đã nói các người phải ở bên cô ấy và bảo vệ cô ấy cơ mà. Tôi đã nói rồi, kẻ đó nhất định sẽ nhắm vào cô ấy.

- Tôi không nghĩ là vậy! – Vương chắp tay lại và ngồi xuống cái ghế đối diện. Đây sẽ là lần thẩm vấn cuối cùng, ông chắc chắn – Tôi đã tìm ra thủ phạm là ai.

nguoi vo ma (phan 17) - 2

Sự dằn vặt, nỗi sợ hãi bị phát giác tra tấn tôi mỗi ngày. (Ảnh minh hoạ)

Vương im lặng, mắt anh mở to ra như đang chờ đợi cái tên mà Chính sẽ nói. Song ông không làm vậy, ông kéo lại tất cả những tờ giấy của của Vương, đọc, sau đó lấy một chiếc máy ghi âm ra và để lên trên bàn. Vương càng bất ngờ hơn, anh nhận ra nó, anh nhận ra chiếc máy ghi âm này. Sao Chính lại có nó được?

Chính như đã đoán trước được biểu hiện của Vương, khuôn mặt ông vẫn rất thản nhiên. Ông cầm nó lên, lắc lư trước mặt anh ta:

- Anh biết nó sao?

Vương gật đầu:

- Tôi biết. Là vợ tôi đã đưa nó cho Nguyên Thục.

- Nhưng anh biết trong đó có gì không?

- Là đoạn ghi âm giữa tôi và Nguyên Thục – Vương cúi đầu – Trong tất cả những ngày mà chúng tôi ở cạnh nhau. Cô ấy đã cài máy nghe lén chúng  tôi.

- Vậy anh biết tất cả những đoạn hội thoại trong này rồi đúng chứ?

- Đúng.

- Vậy anh có biết đoạn này không?

Chính mở máy lên, đặt nó ra giữa bàn. Tiếng rè rè nho nhỏ từ máy ghi âm phát ra như đang xoá nhoà những tạp âm khác. Vương và Chính nhìn nó chằm chằm, chờ đợi.

“Anh Vương, tại sao anh…”

Câu nói còn chưa hết thì đã có một tiếng động rất mạnh, hình như là tiếng của quần áo, của hơi thở và một vài vật dụng ở bên cạnh đã rơi xuống. Vương nhíu mày, anh hiểu đoạn này là gì.

- Cái này…- Vương ho khẽ.

Chính không thay đổi sắc mặt, ông ta như muốn anh nghe hết.

“Sao anh nói anh đi công tác Sài Gòn? Sao cổ áo anh lại có máu? Anh đánh nhau à Vương?”

“Đừng nói gì cả, vứt chiếc áo này đi. Được chứ? Anh chỉ muốn gặp em một chút. Anh phải bay vào Sài Gòn ngay đây.”

“Anh đi luôn ư?”

“Phải, đi luôn, anh sợ sẽ không kịp mất.”

Những âm thanh nhỏ dần đi, không, là do Vương không thể tập trung để nghe nữa. Điều này là giả dối, anh không hề đến gặp Nguyên Thục trước khi đi Sài Gòn. Anh đã nói rồi, anh rất cẩn trọng trong việc gặp mặt cô ấy, anh chỉ gặp khi Ngọc Lan cần anh phải ra ngoài làm việc.

- Tại sao chứ? – Vương tự hỏi – Tại sao họ lại luôn muốn ép tội tôi? Ngoài Ngọc Lan ra, tôi không hề gây tội đến ai.

- Ý anh là sao?

- Tôi không đến gặp Nguyên Thục. Đoạn ghi âm này không phải là giữa tôi và cô ấy.

Chính tắt máy ghi âm đi, ghi chép vào cuốn sổ của mình. Ông ta gõ ngón tay lên mặt bàn:

- Nói như vậy là có kẻ đã tạo chứng cứ giả? Hay nói cách khác, là Nguyên Thục đã tạo chứng cứ giả để tố cáo anh?

Vương nghiêng đầu, anh như không hiểu lời mà Chính nói.

Chính nói tiếp:

- Anh Vương, cô Nguyên Thục đã nói với chúng tôi anh chính là hung thủ đã giết cô Ngọc Lan.

Vương run lên, như có một ai đã đâm mũi dao đến trái tim của anh. Câu nói của ông ta là mũi dao đó. Làm sao có thể, phải, có chết anh cũng không thể nào tưởng tượng ra Nguyên Thục lại tố cáo anh giết người. Trong khi cô ấy và anh…Vương cười, rồi cuối cùng, cái cười đó được bật ra khỏi môi. Vương cười điên dại, tiếng cười của anh âm vang cả phòng thẩm vấn. Đúng là điên thật, trên đời này, có rất nhiều chuyện mà anh không thể nghĩ được ra.

- Đây là thủ thuật để moi thông tin ư? Nguyên Thục không thể làm vậy, cô ấy sẽ không bao giờ tố cáo tôi. Cô ta yêu tôi tưởng chết đi được.

- Nói như vậy có thể hiểu anh không hề hiểu gì về cô ấy.

- Tôi có thể không hiểu Ngọc Lan, nhưng Nguyên Thục tôi nắm rõ như in trong lòng bàn tay.

- Vậy tôi hỏi anh hai câu đơn giản thế này: Nguyên Thục là ai? Gia đình cô ta như thế nào?

Vương ngừng cười, một cảm giác râm ran, đau xót dần dần len qua những mạch máu dưới da. Anh thấy lạnh quá. Anh chưa bao giờ thấy cuộc đời lại lạnh lẽo như thế này. Đúng là anh chưa bao giờ hỏi về nguồn gốc của Nguyên Thục, cũng chưa bao giờ cố tìm hiểu cô. Cuộc đời của anh mắc hai sai lầm, đó là cố đi tìm người vợ bí ẩn mà mình đã không còn tình cảm nữa, và bỏ mặc người mà bản thân đã yêu ở bên ngoài sự quan tâm. Anh không bao giờ hiểu được con người Ngọc Lan, nhưng anh thậm chí còn chắc biết gì về Nguyên Thục ngoài một cái tên và con người của cô ấy. Anh chỉ biết cô ấy mang họ Hỷ, là một người gốc Hoa, cô từng chơi đàn tam thập lục, thích mặc xườn xám. Cô đơn giản và yêu anh. Cô có thể chết vì anh.

Hoá ra người bí ẩn nhất không phải là Ngọc Lan, mà chính là Nguyên Thục.

Vương gục đầu xuống, rốt cuộc anh đã làm chi cuộc đời mình thế này? Họ là ai? Những người phụ nữ bên anh rốt cuộc là ai?


Luôn nghĩ rằng bản thân hiểu được người tình nhưng không ngờ rằng, ngay đến cả cô anh cũng không hiểu. Vương như bị dội một gáo nước lạnh khi nhận ra bản thân đã bị nhấn chìm thật sự vào trong thứ tình cảm xác thịt, nhục dục của mình.


Nguyên Thục là ai? Tại sao cô lại tố cáo anh? Vương có phải kẻ giết người đã được cảnh sát chắc chắn ngay từ lúc ban đầu hay không?


Đón đọc phần 18 truyện dài kỳ: Người vợ ma vào 19h00 ngày 10/12 tại mục Eva Yêu.

Người vợ ma (Phần 16)

Tôi vẫn hy vọng rằng tôi và Ngọc Lan có thể trở lại như trước, cô là nữ thần trong tôi và tôi là người đàn ông ấm áp của cô ấy. Tôi hy vọng tôi sẽ lại…

Theo Thái Anh (thoidaiplus.giadinh.net.vn)


Văn phòng thám tử Sài Gòn TPHCM